Features Title Here. Consectetur adipisicing elit sed

Features Content Here. Sit amet, consectetur adipisicing elit, sed do eiusmod tempor incididunt ut labore et dolore magna aliqua. Ut enim ad minim veniam, quis nostrud exercitation ullamco laboris nisi ut aliquip ex ea commodo consequat.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nuôi dạy con. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nuôi dạy con. Hiển thị tất cả bài đăng

Sống đẹp

Thứ Tư, 23 tháng 7, 2014

Theo dõi truyền thông trong suốt thời gian gia đình nhà Brangelina ở Việt Nam, những hình ảnh về Angela Jolie khiến tôi vô cùng ấn tượng.

Đó là một bà mẹ đầu bù tóc rối, trang phục tuềnh toàng, tất tả đi theo “hầu hạ” bầy con lốc nhốc, chứ không phải một siêu sao trên thảm đỏ, khoác những trang phục lộng lẫy và cười thật tươi trước ánh đèn flash. Bởi tôi cũng là một bà mẹ, và tôi nghĩ…

Nhiều người bất ngờ khi biết tôi đã sinh bé Nhím trong một nhà hộ sinh cấp quận huyện, vô danh, cũ kỹ. Và nuôi bé bằng thứ sữa bột quốc nội mà ngay cả các cô bán sữa cũng bĩu môi chê là bình dân. Và bé lớn lên tự nhiên mà chẳng được tham gia lớp học kỹ năng mềm hay lớp năng khiếu, lớp học thêm nào, như những bé trai bé gái con của những ông bố bà mẹ trẻ thời đại @. Hành trang của con chỉ có mỗi sách và bút là luôn xa xỉ. Con luôn đủ sách để no nê cơn thèm đọc, để con yêu việc đọc! Và những bút màu, bút chì, bút lông, bút vẽ và bút để viết đẹp nhất được gửi từ Tây Tàu về. Để con yêu việc viết!

Khi em của Nhím ra đời, quà mẹ chuẩn bị chào đón em cũng không phải tã lót đẹp nhất, bỉm sữa cao cấp, mà là mấy bài hát ru mẹ tự sáng tác, mấy thứ đồ chơi mẹ tự làm, mấy chiếc áo liền và tã quấn do mẹ tự khâu tay. Tất nhiên, người ngoài sẽ thấy đó là những thứ rẻ tiền mà lại mất thời gian, chỉ tốn rất ít tiền đã có được, còn gia đình ta đều thấy đôi thứ nhỏ mọn đó là những thứ quý giá tuyệt vời, tượng trưng cho hạnh phúc.

Trong hành trình lớn của các con, tôi luôn bị đặt vào giữa những tình huống lựa chọn rất đối lập: Xã hội đánh giá chúng ta qua những giá trị nổi bật, chúng ta có bao nhiêu trong tài khoản, chúng ta chi tiêu ở đẳng cấp nào, chúng ta quê mùa hay hãnh tiến, chúng ta tự tin tiến bộ hay chúng ta câu nệ, ăn mặc lịch sự hay xuềnh xoàng, đã bao lâu chưa thăng chức?

Và ngược lại, chúng ta lại tự nhìn nhận chính mình bởi những giá trị khác: Ta có hạnh phúc không, ta có tử tế hơn ngày hôm qua không. Thậm chí, gần đây mẹ đặt ra cho con một nhiệm vụ: Mẹ muốn con  phản bác mẹ!

Và rõ ràng, những mục tiêu đó của đời ta, những mong muốn của mẹ và kỳ vọng về con, nếu chỉ có mỗi tiền, mà không có thời gian sống mẹ dành cho con, sự chăm sóc định hướng của cả gia đình, sự đón nhận của con, thì hoàn toàn không thể nào đạt tới được. Chỉ tiền thôi, không đủ.

Vì vậy, một phụ nữ muốn giữ những quan điểm cá nhân mạnh mẽ, buộc phải tự trả lời được những câu hỏi của đời sống: Giả dụ ta là một phụ nữ tầm thường sống ở một góc Hà Nội hay một chung cư dẫn ra những con đường kẹt xe của Sài Gòn, giữa một xã hội đầy rẫy bất an, thật giả bất phân, thiện lương cũng đầy rẫy nghi ngờ, sự tàn nhẫn thờ ơ lại được bao biện, muốn nổi tiếng hãy lột quần ra chụp ảnh, muốn con nên người phải có phong bì cho giáo viên, thì ta sẽ nuôi con theo cách của tiền hay cách của mình?

Cách của tiền là hãy để những dịch vụ cao cấp, bệnh viện nước ngoài, thực phẩm và giáo viên ngoại quốc làm mẹ yên lòng. Một năm lương công chức có thể đổi được vài ngày con vui vẻ với Disneyland ở Hong Kong. Nhà hàng năm sao và bể bơi cao cấp sẽ chăm sóc con đủ tốt. Hoặc một hũ váng sữa Đức của con buổi chiều đã bằng tiền ăn của toàn bộ học sinh một trường tiểu học vùng cao Mù Căng Chải. Dường như một nữ triệu phú là đủ để thành mẹ tốt?

Cách của mẹ là nuôi con bằng những lựa chọn nhỏ nhặt hàng ngày: Chọn những gì mẹ tin, mẹ cho là tốt, nuôi con theo cách mẹ đã trưởng thành, và để con đối mặt với xã hội. Dù trong lòng mẹ luôn sợ rằng, có thể con sẽ ngộ độc thực phẩm khi uống sữa khuyến mãi của trường tiểu học, sẽ lệch dinh dưỡng khi ăn bữa cơm trưa ở trường, sẽ dẫm phải kim tiêm khi đi chơi trong công viên công cộng, sẽ bị người đi đường tạt bụi và lấn đường, sẽ phải gánh trên vai chiếc cặp gù cả lưng.

Nhưng chúng ta muốn sống hạnh phúc, chứ chúng ta đâu muốn, con em ta sẽ lớn lên trong một cái lồng kính, vô trùng hoàn toàn với xã hội này, đến mức, một ngày nào đấy, con đánh mất cả khái niệm về xã hội và xa lạ với cuộc sống thật?

Nếu trong túi có hàng trăm triệu đôla, như Angelina Jolie, bà mẹ Việt Nam liệu có ý định đến một xứ sở xa lạ để chạy một chiếc xe máy trên con đường đông đúc hỗn loạn và nguy hiểm, có ý định sang châu Phi nghèo khó để sinh con, cho con ăn những món ăn rẻ tiền hơn cả bữa ăn của đám vệ sĩ quanh bà mẹ?

Nếu một ngày làm việc kiếm ra vài trăm triệu đồng, liệu bà mẹ có hy sinh những đống tiền của những ngày làm việc để dẫn con đi làm những gì con thích, hoặc cùng con đi nhiều ngày trong những hành trình của đại gia đình, như Angelina Jolie?

Và, nếu mẹ Việt Nam tỉ phú đôla, liệu có bao giờ nói cho con biết sự thật nơi con thuộc về, hoặc nơi con đến, hoặc nói thật với con về xã hội nơi con ra đời? Và nuôi dưỡng cho con sợi dây bền chặt với cộng đồng xã hội, với chân dung thật của xã hội này, nơi tất cả không màu hồng?

Đúng hơn, con sẽ tiếp xúc với một xã hội đã không bị tô hồng lên bởi tiền của bà mẹ tỉ phú!

Tôi thích Angelina Jolie vô cùng vì nữ diễn viên Mỹ đã thật đặc biệt trong vai trò một người mẹ. Để tôi thấy tự tin hơn với những lựa chọn của mình. Chúng ta đôi khi đã quá mất tự tin khi lựa chọn cách sống bản thân. Những cuốn sách dạy làm người “ngoại quốc” đã nhập khẩu về Việt Nam những phong cách sống và quan điểm sống thật hoang mang: Vô số người đã thuộc lòng Cổ học tinh hoa, bộ sách Quà tặng cho tâm hồn, những cuốn dạy kỹ năng mềm của nước ngoài, dạy người ta tự tin, sống đẹp, sống cao cả, dạy ta cách bùng nổ, cách làm người hiện đại. Nhưng sau khi đọc những cuốn sách dạy làm người được “nhập khẩu” ấy, ta sẽ sống ở xã hội nào?

Ta sẽ vẫn, vừa tâm đắc bởi sách, vừa khạc nhổ vứt rác dọc đường, gây sự khi đụng xe, bấm còi khi chờ đón con ở cổng trường? Ta sẽ vừa yêu thích Những tấm lòng cao cả dạy làm người có tình yêu và lòng trắc ẩn, sẽ vừa phóng thật nhanh qua như thể không trông thấy người chồng đánh vợ bên đường, kẻ cướp giật móc túi đang lộng hành trên xe buýt? Và ta sẽ về nhà, đóng cửa lại, yên tâm khi đã chi phí cho con rất nhiều tiền để con được học, được dạy, được sống trong một môi trường cao cấp và đắt tiền?

Sống đẹp không có nghĩa là phải sống y như trong sách, gặp một tình huống trớ trêu của số phận và ta có một quyết định anh hùng. Sống là ứng xử từng giây phút hiện tại, từng lựa chọn nhỏ nhoi, sự hài hòa giữa cá nhân, gia đình với cả cộng đồng. Là trân trọng từng giá trị đời sống.

Mẹ lựa chọn được sống đẹp, hẳn con cái sẽ chẳng bao giờ phản bội lại yêu thương.


Trang Hạ

Cho các con...

7 Tháng 7 2014 lúc 14:46


Lâu lắm rồi mẹ không có thời gian để dành viết cho các con kể cả những mốc phát triển quan trọng của Diệp Linh (SN 1 tuổi, 1,5 tuổi) và những thời điểm đáng ghi nhớ của Hiếu tồ (tốt nghiệp lớp 2, dành giải HSG...). Lý do lại vẫn là công việc - mớ công việc cứ quay cuồng lộn lên lộn xuống như một chiếc đu dây làm người ta phải chóng mặt...Thế rồi bộ phim mà mẹ và Hiếu tồ cùng xem sáng nay trên Star Movie làm mẹ tỉnh ra, anh chàng nhân vật chính trong phim nói một câu chí lý "người ta làm việc để sống chứ không phải sống để làm việc" - Đúng thế, có đáng không khi lao đầu vào công việc rồi bê trễ hết việc nhà, cả ngày còn không đủ thảnh thơi và có tâm trạng để ôm những người thân yêu của mình lấy một cái thật chặt, rồi đến bố mẹ cũng không có thời gian về thăm, bản thân ốm đau cũng không rảnh mà đi kiểm tra bệnh viện còn mặt mày thì lúc nào cũng đăm chiêu cau có đến là chán! :((

Giật mình sau câu nói đấy và mẹ tự kiểm chứng lại: mẹ là mẫu người "sống để làm việc" hay "làm việc để sống" nhỉ? Có lẽ mẹ cũng không biết nữa các con ạ...Chỉ biết rằng mẹ đang cố hết sức để yêu các con thật nhiều. Sau mỗi ngày bước từ công sở về nhà dường như tay chân mẹ rã rời còn đầu óc thì căng như dây đàn, thú vui xả stress lúc đó là ngay lập tức đi gội đầu để thổi bay cơn nóng và đến khi về nhà thì hì hụi làm mấy món quà vặt phục vụ các con. Hiếu tồ thích mê mẹ chế đồ ăn vặt cho nhé: nào là nui mì xào bò này, mì Ý này, siro hoa quả các loại này, khoai tây chiên này, sữa chua này, các loại bánh này...Con trai mẹ thích đến nỗi đi khoe lung tung cho bạn bè và mấy đứa em họ về những món khoái khẩu ấy. Sau rồi về báo cáo thành tích với mẹ: "Em ấy/bạn ấy ghen tị với con lắm và bảo sao mà mẹ chiều con thế!" :))

Đưa tay quẹt gương mặt vẫn chưa ráo mồ hôi mà mẹ vui ghê lắm vì những nỗ lực của mẹ được con là người đầu tiên nhìn nhận, cũng bõ những lúc mẹ hì hục làm sữa chua, ngâm siro đến 11, 12h đêm con nhỉ? Không biết có phải do tình yêu dành cho các con hay năng lượng tự sinh từ các con truyền sang mẹ mà bao nhiêu mệt nhọc bỗng tan biến hết tự lúc nào! Hiếu tồ biết không, điều mà mẹ thích nhất là nhìn con với em Diệp Linh thật mạnh khỏe, tiếng cười của các con lúc nào cũng tràn ngập trong gia đình mình và cả những trò lí lắc của các con khiến bố mẹ cười ngất nữa. Cái trò "chạt chạt mông khô" của em buồn cười con nhỉ, em giơ hai tay lên đầu, giậm giậm một chân và quay mòng mòng. Cái điệu bộ của em sao mà yêu thế không biết, còn đáng yêu hơn cả em bé quảng cáo bỉm Hugies phải không con? :D

Thời gian này mẹ thực sự thấy vui và ý nghĩa vì những cố gắng không mệt mỏi bên gia đình. Cả tá những món ăn mới mẹ cập nhật hàng ngày rồi bê tất công thức về nấu cho mấy bố con măm, nhà cửa dọn dẹp tinh tươm theo lịch ngày chứ không phải "lịch tuần/lịch tháng" với người giúp việc theo giờ như trước nữa. Chỉ cần mẹ dành thêm chút thời gian nữa để trò chuyện với các con thôi (mà Hiếu tồ lắm chuyện thì thôi rồi ý, trên trời dưới bể việc gì con cũng kể với mẹ, cho con nói thả cửa liệu có hết 4-5 tiếng liên tục như cô bé Tô Tô Chan không ấy Hiếu tồ nhở! :D). Hy vọng là các con với bố sẽ hợp tác cùng mẹ trong việc cùng "tưới tắm" cho cái cây gia-đình-yêu-thương của chúng mình bằng cách: bố giúp mẹ việc nhà nhiều hơn này, con nghe lời hơn và bớt lý sự đi một tí này, em Diệp Linh đang mọc hai cái răng nanh đau lắm nhưng cũng đừng có ốm sốt gì này (cái này thì khó phết nhỉ :D)..vv.. và..vv..

Thôi, hôm nay mẹ lan man quá đi mất các con nhỉ, tạm ngừng để copy công thức làm bim bim khoai tây cho Hiếu tồ và sữa chua hương dâu cho Diệp Linh ngày mai, mẹ chắc chắn mai Hiếu tồ sẽ thích nhảy cà tưng lên khi nhìn thấy sản phẩm bim bim của mẹ cho mà xem, chỉ nghĩ đến đó thôi mẹ cũng thấy hồi hộp...Hẹn mai nhé 2 nhóc yêu của mẹ!

Đừng để các công cụ giải trí thời @ là người thứ 3 xen vào con và chúng ta

Thứ Năm, 22 tháng 5, 2014

Mình thường hay thấy cảnh này: bố/ mẹ dẫn con ra công viên chơi, sau đấy rút điện thoại ra và hí húi bấm, mặc con chơi như nào. Có 1 số bé cứ quanh quẩn ở chỗ bố/mẹ, ý muốn bố/mẹ nhìn mình hoặc chơi cùng, nhưng ko được chú ý tới. Cứ nhớ cái mặt buồn buồn của những bé ấy mình lại thấy xót

Con cái chúng ta nhanh lớn lắm. Có thể nhìn thấy từng thay đổi của con hàng ngày là 1 hạnh phúc. Có thể chơi với con, dù ít phút thôi, cũng là 1 hạnh phúc. Nhưng mà bây giờ mọi người thích chơi điện thoại, ipad hơn là chơi với nhau thì phải. Người lớn với người lớn cũng thế, người lớn với con nít cũng vậy, thậm chí đưa luôn điện thoại/ipad cho con tự chơi, ko cần làm phiền nhau, dần dà mỗi người ôm mỗi cái, chẳng còn sự tương tác face-to-face quan trọng để giao tiếp và trao đổi tình cảm nữa.



Có 1 đoạn nghiên cứu mình đọc được như sau:

“Trong qua trình nghiên cứu cho cuốn sách của mình, Steiner-Adair phỏng vấn 1.000 trẻ em trong độ tuổi từ 4 đến 18, hỏi chúng về việc sử dụng các thiết bị di động của cha mẹ chúng. Cụm từ được lặp đi lặp lại là "buồn, giận, giận dữ và cô đơn”. Một em bé 4 tuổi đã gọi chiếc điện thoại của cha mình là "chiếc điện thoại ngu ngốc."

Những bé khác thì nhớ lại giây phút hân hoan khi ném điện thoại của cha mẹ vào bồn cầu, đặt nó vào lò nướng hoặc giấu nó đi. Có một bé gái thổ lộ: "Con cảm thấy ba con chán ghét con vì lúc nào ba cũng nhắn tin, gọi điện , ngay cả khi đang đi trượt tuyết”.

Theo Steiner-Adair chúng ta không biết chính xác có bao nhiêu khoảnh khắc xa cách như trên đã ảnh hưởng đến trẻ em trong thời gian dài. Nhưng dựa trên những câu chuyện bà nghe thấy, bà gợi ý rằng cha mẹ nên suy nghĩ kỹ có nhấc điện thoại khi đang ở cùng các con mình!”

Bởi vậy, cha mẹ ơi, có thời gian hãy để điện thoại/ipad qua 1 bên, hãy chơi với con và nói chuyện với con nhé, chúng ta ko có nhiều thời gian bên cạnh chúng đâu, chỉ vài năm thôi, tới lúc trưởng thành, lại ko còn cơ hội nhiều nữa. Hãy trân trọng những khoảnh khắc gia đình bên nhau nhé

Cách trị ho đơn giản mà thần diệu


Có một câu chuyện thế này:

Hình ảnh: CÁCH TRỊ HO ĐƠN GIẢN MÀ THẦN DIỆU  Có một câu chuyện thế này:   " Một số bác sĩ và khoa học gia ở bên Quebec, Canada tình cờ khám phá ra rằng khi bạn bị " ho hành hạ " bất kể là ho phát xuất từ cảm lạnh, cúm, sốt, dị ứng hay ho đã lâu mà không khỏi !...  Buổi tối trước khi lên giường ngủ, bạn hãy thoa dầu nóng ngay dưới gan bàn chân hoặc sau khi xoa nóng bàn chân, các bạn cắt một miếng nhỏ Salonpas dán vao Huyệt Dũng Tuyền và đi vớ thật ấm để ngủ. Sáng hôm sau thức giấc bạn sẽ thấy triệu chứng ho giảm hẳn. Hãy lập lại vài ba lần như thế tối trước khi đi ngủ thì cơn ho của bạn sẽ dứt tuyệt."  Chẳng cần phải đi bác sĩ hay tốn tiền mua các loại thuốc ho ở ngoài thị trường vừa tốn tiền mà còn day dưa lâu khỏi ! Các Bác Sĩ Canada lấy làm ngạc nhiên và đang còn trong vòng nghiên cứu tại sao một sự việc rất đơn giản như thế mà hiệu quả trị được ho một cách bất ngờ ngoài sức tưởng , dứt tuyệt và không còn ho nữa ? "  Nghe có vẻ thần thoại quá, lúc đầu Ad cũng không nghĩ là thần diệu đến thế. Thế nhưng Ad cũng đang bị ho, uống thuốc mấy hôm nay mà cũng chả thấy khỏi thế nên thôi thì thử để kiểm chứng luôn cũng chẳng chết chóc gì, có thì mất chút thời gian (1 phút thoa thoa) với chút dầu   Hiệu quả bất ngờ thật, Giảm ho rõ rệt ngay vào sáng hôm sau cơ, Ad đang chờ có một kết quả nghiên cứu chính thức từ phương pháp này của các nhà khoa học.  Các bạn nên share phương pháp này cho mọi người cùng biết. Tiết kiệm nhiều tiền mua thuốc và chấm dứt tình trạng khó chịu, phiền toái của bệnh ho. Tiện thể thử luôn kết quả để chia sẻ với mọi người." Một số bác sĩ và khoa học gia ở bên Quebec, Canada tình cờ khám phá ra rằng khi bạn bị " ho hành hạ " bất kể là ho phát xuất từ cảm lạnh, cúm, sốt, dị ứng hay ho đã lâu mà không khỏi !...

Buổi tối trước khi lên giường ngủ, bạn hãy thoa dầu nóng ngay dưới gan bàn chân hoặc sau khi xoa nóng bàn chân, các bạn cắt một miếng nhỏ Salonpas dán vao Huyệt Dũng Tuyền và đi vớ thật ấm để ngủ. Sáng hôm sau thức giấc bạn sẽ thấy triệu chứng ho giảm hẳn. Hãy lập lại vài ba lần như thế tối trước khi đi ngủ thì cơn ho của bạn sẽ dứt tuyệt."

Chẳng cần phải đi bác sĩ hay tốn tiền mua các loại thuốc ho ở ngoài thị trường vừa tốn tiền mà còn day dưa lâu khỏi ! Các Bác Sĩ Canada lấy làm ngạc nhiên và đang còn trong vòng nghiên cứu tại sao một sự việc rất đơn giản như thế mà hiệu quả trị được ho một cách bất ngờ ngoài sức tưởng , dứt tuyệt và không còn ho nữa ? "

Nghe có vẻ thần thoại quá, lúc đầu Ad cũng không nghĩ là thần diệu đến thế. Thế nhưng Ad cũng đang bị ho, uống thuốc mấy hôm nay mà cũng chả thấy khỏi thế nên thôi thì thử để kiểm chứng luôn cũng chẳng chết chóc gì, có thì mất chút thời gian (1 phút thoa thoa) với chút dầu

Hiệu quả bất ngờ thật, Giảm ho rõ rệt ngay vào sáng hôm sau cơ, Ad đang chờ có một kết quả nghiên  cứu chính thức từ phương pháp này của các nhà khoa học.

Các bạn nên share phương pháp này cho mọi người cùng biết. Tiết kiệm nhiều tiền mua thuốc và chấm dứt tình trạng khó chịu, phiền toái của bệnh ho. Tiện thể thử luôn kết quả để chia sẻ với mọi người.



Những kỹ năng sinh tồn nhất thiết phải dạy con

Nguyên tắc là không được mở cửa cho bất cứ ai trừ bố mẹ nhưng nếu thấy có người có vẻ cố tình rình rập ở cửa để vào nhà thì trẻ nên bật TV thật lớn, gây tiếng ồn trong nhà để kẻ lạ mặt nghĩ trong nhà có người lớn.

1. Làm gì khi bị lạc?

- Dặn trẻ dừng ngay tại điểm mình bị lạc.

trelac Lúc mình được 4 tuổi, bố hay dẫn mình đi ăn quà vặt, đi chơi vào mỗi sáng chủ nhật. Có lần, mình bị lạc ngay ở đoạn trước cổng chợ.

Người qua lại đông kinh khủng, mình hoàn toàn mất phương hướng vì mình bé tẹo, lọt thỏm giữa rừng người, nhưng mình nhớ lời ông dặn là khi bị lạc thì luôn đứng yên ở chỗ bị lạc, không được tự ý đi lang thang. Mình đang mếu máo thì ông quay ngược lại và tìm thấy mình. Điều này, mình đã nhắc lại với các con.

- Nếu tìm sự giúp đỡ thì đối tượng có thể tin tưởng là những người mặc đồng phục như cảnh sát, nhân viên an ninh, nhân viên của địa điểm mình đang bị lạc (như siêu thị, khu vui chơi… ).

Một lần, nhà mình chờ chuyển tiếp ở một sân bay, thời quan quá lâu nên việc để mắt liên tục đến chúng trở nên rất mệt mỏi, loáng một cái con biến mất khỏi tầm mắt. Hắn đã biết túm lấy một cô mặc đồng phục, nhân viên trong sân bay để được họ lên loa thông báo cho bố mẹ tới nhận.

- Mẹo vặt giúp con gây tiếng ồn khi bị lạc (trường hợp trẻ không có điện thoại).

Khi cho con đi chơi ở những khu vui chơi quá rộng, người đông, khó tìm được nhau, giống như Disney Land chẳng hạn, bố mẹ nên bỏ vào túi con một chiếc còi đồ chơi để chúng có thể thổi khi lạc bố mẹ hoặc rơi vào tình huống bị làm cho sợ hãi.

2. Dạy chúng cách xem bản đồ.

3. Dạy chúng bơi.

4. Dạy chúng cách sơ cứu như rửa vết thương, khử trùng vết thương, dán băng y tế đơn giản…

5. Ở nhà một mình.

Nguyên tắc là không được mở cửa cho bất cứ ai trừ bố mẹ nhưng nếu thấy có người có vẻ cố tình rình rập ở cửa để vào nhà thì trẻ nên bật TV thật lớn, gây tiếng ồn trong nhà để kẻ lạ mặt nghĩ trong nhà có người lớn.

6. Khi bố mẹ gặp sự cố như bất tỉnh, tai nạn.

Ở tủ lạnh, mình luôn treo một list số điện thoại quan trọng như xe cấp cứu, cứu hỏa, cảnh sát… Dạy trẻ cách gọi điện tới số gọi cấp cứu khi cần, nếu dùng điện thoại di động thì để loa để vừa nói được, vừa có thể giúp đỡ bố/mẹ, người đang ở trong trạng thái bị thương chẳng hạn.

7. Xác định thực phẩm nào ăn được trong trường hợp cần sống sót.

Không phải đi đâu xa, thiết thực nhất là ngay tại trong nhà, nhiều trẻ ở thành phố hoàn toàn lúng túng khi bị đói lúc chỉ có một mình.

Trước đây có trường hợp một bé tuổi mẫu giáo đã sống sót khi bị bỏ quên trong nhà nhiều ngày nhờ biết tự mở tủ lạnh, lôi tất cả những thứ có thể ăn được như trứng sống ra ăn.

Trẻ em ở phố hầu hết ít để ý tới điều này. Thậm chí, tụi trẻ như con mình, sinh ra ở Thụy Sĩ, từ bé tới giờ chỉ uống nước chai Evian, còn không có thói quen uống nước ở vòi hay đun nước máy sôi lên để uống.

Vì thế, rất thường xuyên mình phải nhắc chúng đừng quên là nếu có lúc nào nhà hết nước chai. Các con phải biết là nước vòi dùng được hoặc tìm kiếm ở những nguồn khác trong trường hợp đặc biệt, như mở ấm nước điện vẫn đang còn nước, dùng đá trong tủ lạnh làm tan chảy, để ý các loại đồ ăn khô có thể ăn được có trong các hộc tủ, đồ ăn sống trong tủ lạnh…

Dạy chúng xác định thực phẩm trông như thế nào là đã hỏng, mốc, không còn có thể ăn được (trong sinh hoạt hàng ngày).

Nếu ai sống ở môi trường có đất đai, gần thiên nhiên thì dạy con cách nhận diện, xác định nguồn thực phẩm từ cây quả, thảo dược.

8. Dạy chúng về các thao tác thoát hiểm như khi có hỏa hoạn, có động đất, trong trường hợp nguy cập nhất, phải lánh nạn thì cố gắng nhặt theo thứ cần kíp nhất, như điện thoại, chai nước (đồ ăn, đèn pin, nếu có thể), vật dụng nào gây tiếng ồn như còi (đồ chơi bình thường bố mẹ vẫn rất ghét ý lại rất có ích trong nhiều trường hợp đấy nhé).

9. Dạy chúng cách đi đường một mình an toàn.

Tụi trẻ nhà mình bắt đầu tự đi học bằng các phương tiện công cộng hoặc tự đi lại trong thành phố bằng taxi từ lớp 3.

Vì thế, dặn chúng nhận diện phương tiện như biển số xe, tên công ty xe, những tòa nhà hay biển hiệu quan trong trên con đường lạ chúng đi qua là rất cần thiết, ngoài ra, chúng cần mang theo điện thoại và đảm bảo là không được chơi games đến vạch pin cuối cùng.

Khi về Việt Nam, mình dặn chúng ở trường hợp bị lạc mà không có điện thoại trên người, không vội vàng túm lấy người lạ để xin giúp đỡ, nên bình tĩnh quan sát và đi vào một nhà hàng, cửa hiệu nào nhìn đàng hoàng, có vẻ tin cậy được nhất, ngồi đó và gọi nhờ điện thoại ở lễ tân cho người nhà.

Đối với trẻ nhỏ tuổi như chúng, dạy tự vệ không quan trọng bằng việc phòng tránh mối nguy hiểm, vì chúng quá nhỏ, nếu gặp kẻ gian là người lớn thì chúng khó mà chống cự được, vì vậy cần :

- Dặn con cố gắng tránh đi vào toilet ở nơi công cộng một mình, nếu có bạn đi cùng thì cũng không la cà lâu ở bên trong. Nếu có anh, chị, em thì luôn đi với nhau, trông chừng nhau ở những nơi thế này.

- Dạy trẻ không nhận bất cứ món đồ ăn nào từ người lạ, không nói chuyện. Ở trường, ngoài giáo viên ra, con không được tiếp nhận và tin vào bất cứ một thông tin gì khác lạ so với thường ngày mà không tự miệng bố mẹ dặn dò.

- Trường hợp bỗng bị kẻ nào lôi đi mà không thể bỏ chạy được vì bị túm giữ thì kháng cự bằng cách đu chặt lấy chân kẻ gian, cố gắng nằm xoài ra đất, dùng sức nặng của cơ thể mình víu xuống và kêu gào hết sức có thể, để cản trở việc kẻ gian di chuyển (như lôi vào xe).

10. Nếu có điều kiện thì tiếp đến, mới dạy chúng những kỹ năng khác, ít khẩn cấp hơn như nhóm lửa, cách làm chín thực phẩm một cách đơn giản.

Con cần biết mở nắp hộp đồ ăn (ở nước ngoài), cách dùng tấm khăn, vải để lọc nước bẩn và đun chín ở trường hợp bị khát ở nơi không có nước sạch, cách dựng lều hoặc che phủ kín toàn thân để ngủ mà không bị muỗi…

Bố mẹ cũng có rất nhiều điều phải học để bảo vệ con mình trước khi dạy con mình những kỹ năng sống sót cần thiết đấy.

Một ví dụ nhỏ thế này. Mình nhớ đã từng xem phóng sự về một vụ trẻ con bị bắt cóc ở một khu vui chơi. Kẻ bắt cóc đã nhanh tay thay đồ cho đứa trẻ.

Nhân viên an ninh của khu vui chơi đã được huấn luyện cho những công việc này nên họ đã chặn tất cả các cửa và dặn cha mẹ đứa trẻ là phải chú ý tới đôi giầy của mỗi đứa trẻ để nhận diện con chứ đừng nhìn lướt qua quần áo, vì kẻ bắt cóc thường chỉ kịp thay quần áo chứ ít chú ý tới giầy dép. Thật là một kinh nghiệm hữu ích.

(Theo VTC)
http://trandaiquang.net/nhung-ky-nang-sinh-ton-nhat-thiet-phai-day-con.html

Các mốc phát triển của bé từ sơ sinh đến 8 tuổi

Thứ Ba, 13 tháng 5, 2014


Nhiều bậc cha mẹ tự hỏi liệu con mình có “to con” hay “nhỏ con” hơn so với trẻ đồng trang lứa. Nếu con bạn có chỉ số chiều cao và cân nặng nằm trong khoảng giá trị của bảng tham khảo dưới đây, bé có tốc độ tăng trưởng ổn định và ngang bằng so với phần lớn các bé cùng tuổi.
Bảng chỉ số tăng trưởng chiều cao và cân nặng tham khảo cho trẻ từ mới sinh đến 8 tuổi của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) dưới đây lấy giá trị trung bình (từ giá trị 25-75%) của trẻ em nói chung, tức là sẽ có 50% số trẻ nhỏ nằm trong biên độ giá trị của bảng tham khảo này, 25% số trẻ thấp hoặc nhẹ cân hơn và 25% số trẻ cao hoặc nặng cân hơn chỉ số trung bình được gợi ý trong bảng chỉ số tham khảo.




Trong mỗi lần đưa bé đi khám sức khoẻ, bác sỹ sẽ cân và đo chiều cao của bé và tư vấn cho bạn để biết con mình nằm ở khoảng giá trị nào. Hãy cho bác sỹ của bạn biết nếu bạn cảm thấy lo lắng về sự tăng trưởng của mình.

Giai đoạn sơ sinh và nhũ nhi

Mới sinh:


Bé trai Bé gái
Cân nặng 3 – 3.6 kg 2.9 – 3.5 kg
Chiều cao 49 – 51 cm 48 - 50 cm

3 tháng tuổi:


Bé trai Bé gái
Cân nặng 5.9 – 6.9 kg 5.4 – 6.4 kg
Chiều cao 60 - 63 cm 58 - 61 cm

Nếu bé sinh non, tuổi phát triển thực của bé không tính từ ngày bé chào đời mà phải trừ đi khoảng thời gian bé sinh sớm so với ngày dự sinh. (Ví dụ: nếu bé sinh non ở tuần thai thứ 36 (sớm 4 tuần), thì tuổi thực của bé tại thời điểm 3 tháng tuổi (từ ngày sinh) là 2 tháng tuổi.)

6 tháng tuổi:


Bé trai Bé gái
Cân nặng 7.3 – 8.5 kg 6.7 – 7.9 kg
Chiều cao 66 – 69 cm 64 - 67 cm

Tại thời điểm 6 tháng tuổi, bé đã nặng gấp đôi so với khi mới ra đời.

9 tháng tuổi


Bé trai Bé gái
Cân nặng 8.2 – 9.5 kg 7.6 – 8.9 kg
Chiều cao 70 - 73 cm 69 - 72 cm

Giai đoạn đầy năm và chập chững


12 tháng tuổi:


Bé trai Bé gái
Cân nặng 9 – 10.4 kg 8.3 – 9.7 kg
Chiều cao 74 - 77 cm 73 - 76 cm

15 tháng tuổi:


Bé trai Bé gái
Cân nặng 9.6 – 11.1 kg 8.8 – 10.4 kg
Chiều cao 78 - 81 cm 76 - 79 cm

18 tháng tuổi:


Bé trai Bé gái
Cân nặng 10.2 - 11.8 kg 9 – 11.2 kg
Chiều cao 81 - 84 cm 79 - 82 cm

21 tháng tuổi:


Bé trai Bé gái
Cân nặng 10.8 – 12.5 kg 10 – 11.7 kg
Chiều cao 84 - 87 cm 82 - 86 cm

Giai đoạn mầm non


24 tháng tuổi:


Bé trai Bé gái
Cân nặng 11.2 – 13.1 kg 10.6 – 12.5 kg
Chiều cao 86 - 90 cm 84 - 88 cm

27 tháng tuổi:


Bé trai Bé gái
Cân nặng 12.2 – 14.2 kg 11.7 – 13.6 kg
Chiều cao 88 - 92 cm 86 - 90 cm

30 tháng tuổi:


Bé trai Bé gái
Cân nặng 12.6 – 14.6 kg 12.1 – 14.1 kg
Chiều cao 89 - 94 cm 88 - 93 cm

33 tháng tuổi:


Bé trai Bé gái
Cân nặng 13 – 15 kg 12.5 – 14.7 kg
Chiều cao 91 - 96 cm 90 - 95 cm

36 tháng tuổi:


Bé trai Bé gái
Cân nặng 13.4 – 15.6 kg 12.9 – 15.2 kg
Chiều cao 93 - 98 cm 91 - 97 cm

4 tuổi:


Bé trai Bé gái
Cân nặng 15.1 – 17.7 kg 14.6 – 17.5 kg
Chiều cao 100 - 105 cm 98 - 104 cm

Giai đoạn nhi đồng

5 tuổi:


Bé trai Bé gái
Cân nặng 17 – 20.3 kg 16.5 – 20 kg
Chiều cao 106 - 112 cm 105 - 111 cm

6 tuổi:


Bé trai Bé gái
Cân nặng 19 – 23 kg 18.5 – 22.7 kg
Chiều cao 112 - 119 cm 111 - 119 cm

7 tuổi:


Bé trai Bé gái
Cân nặng 21.1 – 25.8 kg 20.7 – 25.7 kg
Chiều cao 118 - 126 cm 118 - 125 cm

8 tuổi:


Bé trai
Bé gái
Cân nặng
23.4 – 28.8 kg
23 – 29 kg
Chiều cao
124 - 132 cm
124 - 132 cm