Features Title Here. Consectetur adipisicing elit sed

Features Content Here. Sit amet, consectetur adipisicing elit, sed do eiusmod tempor incididunt ut labore et dolore magna aliqua. Ut enim ad minim veniam, quis nostrud exercitation ullamco laboris nisi ut aliquip ex ea commodo consequat.

[Infographic] 12 yếu tố cần biết để tối ưu hóa SEO - Onpage

Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

Onpage là một phương pháp cải thiện thứ hạng cực kì tốt trong SEO. Hiện nay google đã có nhiều thay đổi và trong một số nghiên cứu, người ta đã chỉ ra rằng, thứ hạng website không còn bị phụ thuộc nhiều bởi backlink nữa. Mà nó phụ thuộc ở chất lượng nội dung và tối ưu hóa On-Page.
Sau đây, mình xin chia sẽ 1 infographic cực kì hay về tối ưu hóa On-page.
Bên trên là 12 yếu tố giúp bạn tối ưu hóa On pages một cách tốt nhất. Hi vọng nó sẽ giúp ích được cho các bạn!
Tks!
(Tâc giả: Đình Phong)
Bài viết có chia sẽ infographic của subiz


 

Infographic Tâm lý và hành vy mua hàng của khách hàng

Thứ Năm, 24 tháng 7, 2014

Khi chuẩn bị lập ra một kế hoạch kinh doanh, có khi nào các bạn nghĩ mình sẽ nghiên cứu về tâm lý mua hàng và hành vy mua hàng của khách hàng?
Hiểu rõ, và định lượng rõ các yếu tố dẫn đến quyết định mua hàng của khách hàng là cách tốt nhất để có những bước chuẩn bị hoàn hảo. Dưới đây là một infographic tuyệt vời cho những ai chuẩn bị mở một của hàng bán hàng online.
Các bạn sẽ nắm thêm được nhiều yếu tố vô cùng thú vị từ màu sắc đến ngôn từ ảnh hưởng như thế nào đến quyết định mua.

Sau khi xem hết infographic trên, hẳn các bạn đã trang bị được thêm cho mình vô số kiến thức cũn như con số thú vị về khách hàng rồi phải ko nào?
Mình còn có chia sẽ một bài viết có tên là Infographic hay về bán hàng, nếu các bạn muốn là saler thực thụ thì nên đọc thêm bài này.
Chúc các bạn thành công.

(Tác giá: Đình Phong)

Cách làm kem chuối dứa đóng hộp

Thứ Tư, 23 tháng 7, 2014


Nguyên liệu:
6 quả chuối tây chín loại to, 2 quả dứa chín loại bé nhất, 1/2 lon cốt dừa, 100gr dừa nạo, 5k lạc rang chín xát vỏ giã dập, 4 thìa cafe đường, xíu xiu muối.


Cách làm:
Để tay lên con dao to bản âń từ từ xuống qủa chuối, nó sẽ dẹt dần dần, xếp 1 lớp 3 quả chuối xuống đáy hộp. Dứa thái mỏng 1 quả trải lớp kế tiếp, pha 1/2 lon nc cốt dừa với 2 hộp sữa chua trắng có đường+ 4 thìa cafe đường+xíu xiu muối rồi nếm sao cho vừa miệng là ok. Rắc dừa nạo lên trên lớp dứa, đổ 1/2 hỗn hợp cốt dừa vừa pha vào, tiếp tục lớp thứ 2. Cuối cùng rắc lạc rang. Xong để lên ngăn đá khoảng 5h là măm được thôi mn ah!

Chị viết...


Trăng sáng quá! Lâu lắm mới lại được nằm võng đu đưa mà ngắm trăng như thế này... Nằm nghe gió mơn man hòa cùng giai điệu sâu lắng "Going home" của Kenny G, thấy lòng chợt chùng xuống... Chợt nhớ lần đầu tiên được nghe những bản nhạc dịu dàng sâu lắng này khi được em gái mua cho dạo hai chị em ở HN, nghe lại như mới đây thôi, mà thời gian đã xa xa lắm. Ước gì có Huyền ở đây lúc này nhỉ.! Bản nhạc "trở về nhà" vẫn đang da diết... Ai cũng có thể đi bất cứ đâu, nhưng chỉ có một nơi để trở về. Những người thân yêu của tôi ơi, mong mỗi người đều có một chốn bình yên nhé, để sau mỗi cực nhọc mưu sinh, lại mong muốn mau mau "trở về nhà"...

Cách làm sấu ngâm giải khát

Nguyên liệu: 
- 3 cân sấu, 
- 3 cân đường, 
- 2 lạng gừng, 
- 1.5l nước, 
- 2 thìa muối.

Cách làm:
Bước1. Mua sấu về, gọt vỏ,ngâm với nước muối loãng tư 30' đến 60' ( bước này làm cho sấu tránh thâm và giòn). Sau đó vớt ra, rửa sạch 3 lần với nước lã cho sạch nhớt và bớt chát. Cuối cùng ngâm sấu với nước đun sôi để nguội tầm 15' , rồi đổ ra rổ để hong khô tầm 6 tiếng.

Bước 2: đun 1.5l nước với 3 cân đường, đun sôi tầm 5' cho nước đuong tan và sánh. Sau đoa cho gừng đập dập vào đun thêm 2' nua rui để nguội,


Bước 3: sấy khô bình đựng, hong khô sấu xong thi đổ vào bình, cho nước đường vào. Sau 24h có thể thưởng thức được rùi ạ.


Bình nhà em ngâm sấu giòn tan ấy ạ...
Chúc cả nhà thành công.

Sống đẹp

Theo dõi truyền thông trong suốt thời gian gia đình nhà Brangelina ở Việt Nam, những hình ảnh về Angela Jolie khiến tôi vô cùng ấn tượng.

Đó là một bà mẹ đầu bù tóc rối, trang phục tuềnh toàng, tất tả đi theo “hầu hạ” bầy con lốc nhốc, chứ không phải một siêu sao trên thảm đỏ, khoác những trang phục lộng lẫy và cười thật tươi trước ánh đèn flash. Bởi tôi cũng là một bà mẹ, và tôi nghĩ…

Nhiều người bất ngờ khi biết tôi đã sinh bé Nhím trong một nhà hộ sinh cấp quận huyện, vô danh, cũ kỹ. Và nuôi bé bằng thứ sữa bột quốc nội mà ngay cả các cô bán sữa cũng bĩu môi chê là bình dân. Và bé lớn lên tự nhiên mà chẳng được tham gia lớp học kỹ năng mềm hay lớp năng khiếu, lớp học thêm nào, như những bé trai bé gái con của những ông bố bà mẹ trẻ thời đại @. Hành trang của con chỉ có mỗi sách và bút là luôn xa xỉ. Con luôn đủ sách để no nê cơn thèm đọc, để con yêu việc đọc! Và những bút màu, bút chì, bút lông, bút vẽ và bút để viết đẹp nhất được gửi từ Tây Tàu về. Để con yêu việc viết!

Khi em của Nhím ra đời, quà mẹ chuẩn bị chào đón em cũng không phải tã lót đẹp nhất, bỉm sữa cao cấp, mà là mấy bài hát ru mẹ tự sáng tác, mấy thứ đồ chơi mẹ tự làm, mấy chiếc áo liền và tã quấn do mẹ tự khâu tay. Tất nhiên, người ngoài sẽ thấy đó là những thứ rẻ tiền mà lại mất thời gian, chỉ tốn rất ít tiền đã có được, còn gia đình ta đều thấy đôi thứ nhỏ mọn đó là những thứ quý giá tuyệt vời, tượng trưng cho hạnh phúc.

Trong hành trình lớn của các con, tôi luôn bị đặt vào giữa những tình huống lựa chọn rất đối lập: Xã hội đánh giá chúng ta qua những giá trị nổi bật, chúng ta có bao nhiêu trong tài khoản, chúng ta chi tiêu ở đẳng cấp nào, chúng ta quê mùa hay hãnh tiến, chúng ta tự tin tiến bộ hay chúng ta câu nệ, ăn mặc lịch sự hay xuềnh xoàng, đã bao lâu chưa thăng chức?

Và ngược lại, chúng ta lại tự nhìn nhận chính mình bởi những giá trị khác: Ta có hạnh phúc không, ta có tử tế hơn ngày hôm qua không. Thậm chí, gần đây mẹ đặt ra cho con một nhiệm vụ: Mẹ muốn con  phản bác mẹ!

Và rõ ràng, những mục tiêu đó của đời ta, những mong muốn của mẹ và kỳ vọng về con, nếu chỉ có mỗi tiền, mà không có thời gian sống mẹ dành cho con, sự chăm sóc định hướng của cả gia đình, sự đón nhận của con, thì hoàn toàn không thể nào đạt tới được. Chỉ tiền thôi, không đủ.

Vì vậy, một phụ nữ muốn giữ những quan điểm cá nhân mạnh mẽ, buộc phải tự trả lời được những câu hỏi của đời sống: Giả dụ ta là một phụ nữ tầm thường sống ở một góc Hà Nội hay một chung cư dẫn ra những con đường kẹt xe của Sài Gòn, giữa một xã hội đầy rẫy bất an, thật giả bất phân, thiện lương cũng đầy rẫy nghi ngờ, sự tàn nhẫn thờ ơ lại được bao biện, muốn nổi tiếng hãy lột quần ra chụp ảnh, muốn con nên người phải có phong bì cho giáo viên, thì ta sẽ nuôi con theo cách của tiền hay cách của mình?

Cách của tiền là hãy để những dịch vụ cao cấp, bệnh viện nước ngoài, thực phẩm và giáo viên ngoại quốc làm mẹ yên lòng. Một năm lương công chức có thể đổi được vài ngày con vui vẻ với Disneyland ở Hong Kong. Nhà hàng năm sao và bể bơi cao cấp sẽ chăm sóc con đủ tốt. Hoặc một hũ váng sữa Đức của con buổi chiều đã bằng tiền ăn của toàn bộ học sinh một trường tiểu học vùng cao Mù Căng Chải. Dường như một nữ triệu phú là đủ để thành mẹ tốt?

Cách của mẹ là nuôi con bằng những lựa chọn nhỏ nhặt hàng ngày: Chọn những gì mẹ tin, mẹ cho là tốt, nuôi con theo cách mẹ đã trưởng thành, và để con đối mặt với xã hội. Dù trong lòng mẹ luôn sợ rằng, có thể con sẽ ngộ độc thực phẩm khi uống sữa khuyến mãi của trường tiểu học, sẽ lệch dinh dưỡng khi ăn bữa cơm trưa ở trường, sẽ dẫm phải kim tiêm khi đi chơi trong công viên công cộng, sẽ bị người đi đường tạt bụi và lấn đường, sẽ phải gánh trên vai chiếc cặp gù cả lưng.

Nhưng chúng ta muốn sống hạnh phúc, chứ chúng ta đâu muốn, con em ta sẽ lớn lên trong một cái lồng kính, vô trùng hoàn toàn với xã hội này, đến mức, một ngày nào đấy, con đánh mất cả khái niệm về xã hội và xa lạ với cuộc sống thật?

Nếu trong túi có hàng trăm triệu đôla, như Angelina Jolie, bà mẹ Việt Nam liệu có ý định đến một xứ sở xa lạ để chạy một chiếc xe máy trên con đường đông đúc hỗn loạn và nguy hiểm, có ý định sang châu Phi nghèo khó để sinh con, cho con ăn những món ăn rẻ tiền hơn cả bữa ăn của đám vệ sĩ quanh bà mẹ?

Nếu một ngày làm việc kiếm ra vài trăm triệu đồng, liệu bà mẹ có hy sinh những đống tiền của những ngày làm việc để dẫn con đi làm những gì con thích, hoặc cùng con đi nhiều ngày trong những hành trình của đại gia đình, như Angelina Jolie?

Và, nếu mẹ Việt Nam tỉ phú đôla, liệu có bao giờ nói cho con biết sự thật nơi con thuộc về, hoặc nơi con đến, hoặc nói thật với con về xã hội nơi con ra đời? Và nuôi dưỡng cho con sợi dây bền chặt với cộng đồng xã hội, với chân dung thật của xã hội này, nơi tất cả không màu hồng?

Đúng hơn, con sẽ tiếp xúc với một xã hội đã không bị tô hồng lên bởi tiền của bà mẹ tỉ phú!

Tôi thích Angelina Jolie vô cùng vì nữ diễn viên Mỹ đã thật đặc biệt trong vai trò một người mẹ. Để tôi thấy tự tin hơn với những lựa chọn của mình. Chúng ta đôi khi đã quá mất tự tin khi lựa chọn cách sống bản thân. Những cuốn sách dạy làm người “ngoại quốc” đã nhập khẩu về Việt Nam những phong cách sống và quan điểm sống thật hoang mang: Vô số người đã thuộc lòng Cổ học tinh hoa, bộ sách Quà tặng cho tâm hồn, những cuốn dạy kỹ năng mềm của nước ngoài, dạy người ta tự tin, sống đẹp, sống cao cả, dạy ta cách bùng nổ, cách làm người hiện đại. Nhưng sau khi đọc những cuốn sách dạy làm người được “nhập khẩu” ấy, ta sẽ sống ở xã hội nào?

Ta sẽ vẫn, vừa tâm đắc bởi sách, vừa khạc nhổ vứt rác dọc đường, gây sự khi đụng xe, bấm còi khi chờ đón con ở cổng trường? Ta sẽ vừa yêu thích Những tấm lòng cao cả dạy làm người có tình yêu và lòng trắc ẩn, sẽ vừa phóng thật nhanh qua như thể không trông thấy người chồng đánh vợ bên đường, kẻ cướp giật móc túi đang lộng hành trên xe buýt? Và ta sẽ về nhà, đóng cửa lại, yên tâm khi đã chi phí cho con rất nhiều tiền để con được học, được dạy, được sống trong một môi trường cao cấp và đắt tiền?

Sống đẹp không có nghĩa là phải sống y như trong sách, gặp một tình huống trớ trêu của số phận và ta có một quyết định anh hùng. Sống là ứng xử từng giây phút hiện tại, từng lựa chọn nhỏ nhoi, sự hài hòa giữa cá nhân, gia đình với cả cộng đồng. Là trân trọng từng giá trị đời sống.

Mẹ lựa chọn được sống đẹp, hẳn con cái sẽ chẳng bao giờ phản bội lại yêu thương.


Trang Hạ

Cho các con...

7 Tháng 7 2014 lúc 14:46


Lâu lắm rồi mẹ không có thời gian để dành viết cho các con kể cả những mốc phát triển quan trọng của Diệp Linh (SN 1 tuổi, 1,5 tuổi) và những thời điểm đáng ghi nhớ của Hiếu tồ (tốt nghiệp lớp 2, dành giải HSG...). Lý do lại vẫn là công việc - mớ công việc cứ quay cuồng lộn lên lộn xuống như một chiếc đu dây làm người ta phải chóng mặt...Thế rồi bộ phim mà mẹ và Hiếu tồ cùng xem sáng nay trên Star Movie làm mẹ tỉnh ra, anh chàng nhân vật chính trong phim nói một câu chí lý "người ta làm việc để sống chứ không phải sống để làm việc" - Đúng thế, có đáng không khi lao đầu vào công việc rồi bê trễ hết việc nhà, cả ngày còn không đủ thảnh thơi và có tâm trạng để ôm những người thân yêu của mình lấy một cái thật chặt, rồi đến bố mẹ cũng không có thời gian về thăm, bản thân ốm đau cũng không rảnh mà đi kiểm tra bệnh viện còn mặt mày thì lúc nào cũng đăm chiêu cau có đến là chán! :((

Giật mình sau câu nói đấy và mẹ tự kiểm chứng lại: mẹ là mẫu người "sống để làm việc" hay "làm việc để sống" nhỉ? Có lẽ mẹ cũng không biết nữa các con ạ...Chỉ biết rằng mẹ đang cố hết sức để yêu các con thật nhiều. Sau mỗi ngày bước từ công sở về nhà dường như tay chân mẹ rã rời còn đầu óc thì căng như dây đàn, thú vui xả stress lúc đó là ngay lập tức đi gội đầu để thổi bay cơn nóng và đến khi về nhà thì hì hụi làm mấy món quà vặt phục vụ các con. Hiếu tồ thích mê mẹ chế đồ ăn vặt cho nhé: nào là nui mì xào bò này, mì Ý này, siro hoa quả các loại này, khoai tây chiên này, sữa chua này, các loại bánh này...Con trai mẹ thích đến nỗi đi khoe lung tung cho bạn bè và mấy đứa em họ về những món khoái khẩu ấy. Sau rồi về báo cáo thành tích với mẹ: "Em ấy/bạn ấy ghen tị với con lắm và bảo sao mà mẹ chiều con thế!" :))

Đưa tay quẹt gương mặt vẫn chưa ráo mồ hôi mà mẹ vui ghê lắm vì những nỗ lực của mẹ được con là người đầu tiên nhìn nhận, cũng bõ những lúc mẹ hì hục làm sữa chua, ngâm siro đến 11, 12h đêm con nhỉ? Không biết có phải do tình yêu dành cho các con hay năng lượng tự sinh từ các con truyền sang mẹ mà bao nhiêu mệt nhọc bỗng tan biến hết tự lúc nào! Hiếu tồ biết không, điều mà mẹ thích nhất là nhìn con với em Diệp Linh thật mạnh khỏe, tiếng cười của các con lúc nào cũng tràn ngập trong gia đình mình và cả những trò lí lắc của các con khiến bố mẹ cười ngất nữa. Cái trò "chạt chạt mông khô" của em buồn cười con nhỉ, em giơ hai tay lên đầu, giậm giậm một chân và quay mòng mòng. Cái điệu bộ của em sao mà yêu thế không biết, còn đáng yêu hơn cả em bé quảng cáo bỉm Hugies phải không con? :D

Thời gian này mẹ thực sự thấy vui và ý nghĩa vì những cố gắng không mệt mỏi bên gia đình. Cả tá những món ăn mới mẹ cập nhật hàng ngày rồi bê tất công thức về nấu cho mấy bố con măm, nhà cửa dọn dẹp tinh tươm theo lịch ngày chứ không phải "lịch tuần/lịch tháng" với người giúp việc theo giờ như trước nữa. Chỉ cần mẹ dành thêm chút thời gian nữa để trò chuyện với các con thôi (mà Hiếu tồ lắm chuyện thì thôi rồi ý, trên trời dưới bể việc gì con cũng kể với mẹ, cho con nói thả cửa liệu có hết 4-5 tiếng liên tục như cô bé Tô Tô Chan không ấy Hiếu tồ nhở! :D). Hy vọng là các con với bố sẽ hợp tác cùng mẹ trong việc cùng "tưới tắm" cho cái cây gia-đình-yêu-thương của chúng mình bằng cách: bố giúp mẹ việc nhà nhiều hơn này, con nghe lời hơn và bớt lý sự đi một tí này, em Diệp Linh đang mọc hai cái răng nanh đau lắm nhưng cũng đừng có ốm sốt gì này (cái này thì khó phết nhỉ :D)..vv.. và..vv..

Thôi, hôm nay mẹ lan man quá đi mất các con nhỉ, tạm ngừng để copy công thức làm bim bim khoai tây cho Hiếu tồ và sữa chua hương dâu cho Diệp Linh ngày mai, mẹ chắc chắn mai Hiếu tồ sẽ thích nhảy cà tưng lên khi nhìn thấy sản phẩm bim bim của mẹ cho mà xem, chỉ nghĩ đến đó thôi mẹ cũng thấy hồi hộp...Hẹn mai nhé 2 nhóc yêu của mẹ!