Lâu lắm rồi mẹ không có thời gian
để dành viết cho các con kể cả những mốc phát triển quan trọng của Diệp Linh (SN
1 tuổi, 1,5 tuổi) và những thời điểm đáng ghi nhớ của Hiếu tồ (tốt nghiệp lớp 2,
dành giải HSG...). Lý do lại vẫn là công việc - mớ công việc cứ quay cuồng lộn
lên lộn xuống như một chiếc đu dây làm người ta phải chóng mặt...Thế rồi bộ phim
mà mẹ và Hiếu tồ cùng xem sáng nay trên Star Movie làm mẹ tỉnh ra, anh chàng
nhân vật chính trong phim nói một câu chí lý "người ta làm việc để sống chứ
không phải sống để làm việc" - Đúng thế, có đáng không khi lao đầu vào công
việc rồi bê trễ hết việc nhà, cả ngày còn không đủ thảnh thơi và có tâm trạng để
ôm những người thân yêu của mình lấy một cái thật chặt, rồi đến bố mẹ cũng không
có thời gian về thăm, bản thân ốm đau cũng không rảnh mà đi kiểm tra bệnh viện
còn mặt mày thì lúc nào cũng đăm chiêu cau có đến là chán! :((
Giật mình sau câu nói đấy và mẹ tự
kiểm chứng lại: mẹ là mẫu người "sống để làm việc" hay "làm việc để
sống" nhỉ? Có lẽ mẹ cũng không biết nữa các con ạ...Chỉ biết rằng mẹ đang cố
hết sức để yêu các con thật nhiều. Sau mỗi ngày bước từ công sở về nhà dường như
tay chân mẹ rã rời còn đầu óc thì căng như dây đàn, thú vui xả stress lúc đó là
ngay lập tức đi gội đầu để thổi bay cơn nóng và đến khi về nhà thì hì hụi làm
mấy món quà vặt phục vụ các con. Hiếu tồ thích mê mẹ chế đồ ăn vặt cho nhé: nào
là nui mì xào bò này, mì Ý này, siro hoa quả các loại này, khoai tây chiên này,
sữa chua này, các loại bánh này...Con trai mẹ thích đến nỗi đi khoe lung tung
cho bạn bè và mấy đứa em họ về những món khoái khẩu ấy. Sau rồi về báo cáo thành
tích với mẹ: "Em ấy/bạn ấy ghen tị với con lắm và bảo sao mà mẹ chiều con
thế!" :))
Đưa tay quẹt gương mặt vẫn chưa ráo
mồ hôi mà mẹ vui ghê lắm vì những nỗ lực của mẹ được con là người đầu tiên nhìn
nhận, cũng bõ những lúc mẹ hì hục làm sữa chua, ngâm siro đến 11, 12h đêm con
nhỉ? Không biết có phải do tình yêu dành cho các con hay năng lượng tự sinh từ
các con truyền sang mẹ mà bao nhiêu mệt nhọc bỗng tan biến hết tự lúc nào! Hiếu
tồ biết không, điều mà mẹ thích nhất là nhìn con với em Diệp Linh thật mạnh
khỏe, tiếng cười của các con lúc nào cũng tràn ngập trong gia đình mình và cả
những trò lí lắc của các con khiến bố mẹ cười ngất nữa. Cái trò "chạt chạt mông
khô" của em buồn cười con nhỉ, em giơ hai tay lên đầu, giậm giậm một chân và
quay mòng mòng. Cái điệu bộ của em sao mà yêu thế không biết, còn đáng yêu hơn
cả em bé quảng cáo bỉm Hugies phải không con? :D
Thời gian này mẹ thực sự thấy vui
và ý nghĩa vì những cố gắng không mệt mỏi bên gia đình. Cả tá những món ăn mới
mẹ cập nhật hàng ngày rồi bê tất công thức về nấu cho mấy bố con măm, nhà cửa
dọn dẹp tinh tươm theo lịch ngày chứ không phải "lịch tuần/lịch tháng" với người
giúp việc theo giờ như trước nữa. Chỉ cần mẹ dành thêm chút thời gian nữa để trò
chuyện với các con thôi (mà Hiếu tồ lắm chuyện thì thôi rồi ý, trên trời dưới bể
việc gì con cũng kể với mẹ, cho con nói thả cửa liệu có hết 4-5 tiếng liên tục
như cô bé Tô Tô Chan không ấy Hiếu tồ nhở! :D). Hy vọng là các con với bố sẽ hợp
tác cùng mẹ trong việc cùng "tưới tắm" cho cái cây gia-đình-yêu-thương của chúng
mình bằng cách: bố giúp mẹ việc nhà nhiều hơn này, con nghe lời hơn và bớt lý sự
đi một tí này, em Diệp Linh đang mọc hai cái răng nanh đau lắm nhưng cũng đừng
có ốm sốt gì này (cái này thì khó phết nhỉ :D)..vv.. và..vv..
Thôi, hôm nay mẹ lan man quá đi mất
các con nhỉ, tạm ngừng để copy công thức làm bim bim khoai tây cho Hiếu tồ và
sữa chua hương dâu cho Diệp Linh ngày mai, mẹ chắc chắn mai Hiếu tồ sẽ thích
nhảy cà tưng lên khi nhìn thấy sản phẩm bim bim của mẹ cho mà xem, chỉ nghĩ đến
đó thôi mẹ cũng thấy hồi hộp...Hẹn mai nhé 2 nhóc yêu của mẹ!